CHỊ


Chợ họp sớm chị bày hàng sớm
Mớ rau vườn bầu bí ớt cà
Sương khuya lạnh giọt mồ hôi ướt
Người ghé nhìn có kẻ đi qua

Đồng giấy bạc tình đâu có bạc
Mớ cá tươi túi gạo về nhà
Bầy em nhỏ ra chờ trước ngõ
Mắt ngước trông chị sẽ chia quà

Chim bìm bịp gọi hoài con nước
Nhánh mù u nghiêng gốc cỗi già
Chiều trải nắng vàng lên lá cỏ
Bến sông mờ mịt chuyến đò xa

Đành kẻ chợ chăm bầy em dại
Áo phong trần mặc thế mẹ cha
Chị nhìn phía cuối trời sương khói
Lẻ loi buồn riêng một kiếp hoa


MẶN LÒNG


Ru con câu hát ầu ơ
Tiếng bổng tiếng trầm da diết
Sông quặn mình lớn ròng con nước
Nhánh trâm bầu kể chuyện gió nam non

“Bậu đi sao bậu lại còn
Hẹn ngày trở lại chi con nó chờ”

Mái tranh già hất mặt ra sông
Bốn mùa đi ngang nát nhàu mong đợi
Búi tóc khô quên mùi bồ kết
Quên gàu nước lóng phèn
Gương lược bỏ quên

Con giật mình giữa giấc mơ trưa
Cứ bắt đền hương ổi
Mùa thu ướt mưa màn trời xẩm tối
Trong tiếng gió rì rào
Lại hát
Ầu ơ!

“Đi đâu bậu nhớ quê nhà
Có canh rau muống có cà dầm tương”

Mái tranh già võng cong cúi xuống
Nhìn thẩm thấu dòng sông
Con nước muộn màng có chảy về đông
Ầu ơ

“Bậu đi xa chắc lạt lòng
Con thơ quên tiếng vợ chồng quên hơi…”



 Duyên An