Thứ Tư, 10 tháng 10, 2012

MÙA THU TRONG CÔNG VIÊN KONYA - Vũ Anh Sương

Mây bay lên đồi
Lộ khoãng trời xanh thẳm
Lúa đã gặt rồi
Rạ trơ vùng đất trống
Em nỡ ra đi ..

Dù cơn mưa đầu mùa đã qua chưa trở lại
Nước sông đau trơ những đụn cát vàng
Dù lụa vẫn bay dưới trời nắng cháy
Tiếng ve rên thắt thẻo phượng cổ thành
Anne ơi! Anh vẫn thấy trên những lối đi đầy cỏ gai và sỏi cuội
Đầy hoa dâm bụt vàng và trong đôi mắt đàn sẻ tinh ranh
Xác hoa giấy tím ngổn ngang cùng đất đá ong
Mùa thu âm thầm về trong công viên Konya
Âm thầm về trên tàn cây dầu bóng
Tình thu mênh mông.

Dù trên chóp núi xa xăm lưng tràn thương tích
Nơi thung lũng cỏ sầu vì những đám mây nimbostratus, stratus cumlus, cululonimbus - mây cho thủy sa- còn mãi lênh đênh ngoài hải đảo
Dù rừng xanh mõi mắt đợi chờ
Ngói cổ tháp cong veo như tàu lá
Anne ơi! Anh vẫn thấy mùa thu về trên nhành kè trong công viên Konya
Mắt mù điện gãy
Bàn chân thu hoang mang.

Dù trong lòng cầu héo
Khi tiếng chuông nhà thờ báo hiệu giờ tan lễ người lính trẻ ghìm súng đăm đăm hồ nghi những đám lục bình
Dù dưới phố bước chân đời rộn rã
Trong lòng thư viện người quản thủ già cặm cụi ngồi chép thơ tình quên bao ngày tháng
Anne ơi! Mùa thu vẫn về trên tay người phu quét lá vàng nhánh tua xương xẩu
Mỗi sáng mai hồng lết lê cán chổi cùn quét tan những lá ưu phiền trên nếp trán công viên
Mỗi chiều âm u gom đốt cỏ khô thắp nhang sưởi tim thành phố
Mưa thu lăn dài trên má cóp nhăn
Khói thu xui lòng vương vấn.

Anne ơi!
Sáng nay cánh chim âm thầm trở lại công viên
Ngó chiếc lá ngô đồng âm thầm rơi trên vỉ sắt
Chim thôi hót huyên thuyên
Lá úa lòng tan nát
Anne có nghe bước con thú rừng trở lại hang xưa
Soi mặt buồn trên dòng suối
Nước cuốn phăng bao bóng hình thân yêu
Mà lòng còn thương tích.

Anne có thấy vạt nắng ngậm ngùi vắt ngang tàn cây gãy
Mùa thu vùi phố cơn ho
Công viên không ghế đá
Tình yêu không hẹn hò.

Những úa lá rơi rơi thềm vị quốc
Là tháng ngày rụng xuống vai đau
Sao vẫn hoài cô độc
Đêm nằm đếm mỏi những vì sao.

Khi quê hương như là niềm khốn nhục
Và gia đình như một vết thương
Anh phải sống cho những người đã chết
Cho những danh từ loáng máu xương!

Anne ơi!
Sáng nay giọt sương long lanh rơi giữa lòng phố vong thân
Giữa những thứ hề và đà điểu
(Những chính khách triết gia tháp ngà lăng miếu)
Của một thành phố không biết ăn năn
Đời đời tôi mọi
Anh lắng nghe mùa thu về trong công viên Konya
Chân khua lòi tói
Tóc thu hiu hắt
Mắt thu man mác bầu trời.

Sao em vẫn hoài xa anh?
Sao anh vẫn hoài xa lạ
Tình còn khói mong manh
Đời còn tê thớt cá
Mơ mãi mộng công hầu!

Anne ơi! Sao vẫn hoài cô độc!

Mùa thu Konya
Đầm đìa khát vọng
Có tiếng nói nào chưa nói ra
Như tiếng rống còn nằm im trong cổ họng.

Một mai anh về hướng núi
Biệt mù tăm
Có bao giờ Anne dám nói (yêu anh)
Như yêu tận cùng, sự chết?!

Bis
Trong tận cùng sự chết
Sự sống mới hồi sinh
Trong hố huyệt bình minh
Tình yêu Anne bất diệt..


VAS

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét