Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

CÒN NỬA NÀO...!!? - VĨNH THUYÊN



 Xem hình

Trăng  nơi em giờ tròn hay khuyết?
Trăng ở đây  còn chỉ  nửa vầng 
Nửa vầng trăng,
nửa nụ hôn nuối tiếc 
Hơn nửa đời người ,
mình lạc mất nhau

Giọt nắng thu ,
buồn vui hai nửa
Nửa úa vàng ,
nửa cũng hanh hao
Anh muốn ôm nửa vòng trái đất
Để trả em 
nửa nụ ngọt ngào

Còn nửa nào mà nhớ thương quá đỗi
Mai.. . nửa trăng về, nửa có về theo?

V.T


Read more:http://datdung.com/modules.php?name=News&op=viewst&sid=6397#ixzz29pJBZX4u
Under Creative Commons License:Attribution

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012

Tình Ca Người Ngậm Ngải - Minh Phương




suốt đời anh ngậm ngải
tìm ai một bóng hình ?,,
em phù du thăm thẳm
trong u hoài lặng thinh


vật vờ nơi tâm tưởng
sóng nguyệt ẩn lâm tuyền
có gì đâu đính ước
với rừng thiêng trăm năm

em không là ảo ảnh
ở giữa chốn phù hoa
chờ một đời cô quạnh
anh lang thang rừng già

dấu trái tim khắc khoải
quên nhớ nhung bao ngày
ủ mình đêm giấc trắng
tình xa vắng rêu phong

em vẫn còn hoài mong
anh lang thang vô định

                              MP

Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2012

Người Đi Tìm Hình Của Nước - Chế Lan Viên


 
Đất nước đẹp vô cùng. Nhưng Bác phải ra đi
Cho tôi làm sóng dưới con tàu đưa tiễn Bác!
Khi bờ bãi dần lui, làng xóm khuất,
Bốn phía nhìn không một bóng hàng tre.
 
Đêm xa nước đầu tiên, ai nỡ ngủ?
Sóng vỗ dưới thân tàu đâu phải sóng quê hương!
Trời từ đây chẳng xanh màu xứ sở,
Xa nước rồi, càng hiểu nước đau thương!
 
Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp
Giấc mơ con đè nát cuộc đời con!
Hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp!
Một mái nhà yêu rủ bóng xuống tâm hồn.
 
Trăm cơn mơ không chống nổi một đêm dày
Ta lại mặc cho mưa tuôn và gió thổi
Lòng ta thành con rối
Cho cuộc đời giật dây!
 
Quanh hồ Gươm không ai bàn chuyện vua Lê
Lòng ta đã thành rêu phong chuyện cũ
Hiểu sao hết những tấm lòng lãnh tụ
Tìm đường đi cho dân tộc theo đi.
 
Hiểu sao hết Người đi tìm hình của Nước
Không phải hình một bài thơ đã tạc nên người
Một góc quê hương, nửa đời quen thuộc,
Hay một đấng vô hình sương khói xa xôi...
 
Mà hình đất nước hoặc còn hoặc mất
Sắc vàng nghìn xưa, sắc đỏ tương lai
Thế đi đứng của toàn dân tộc
Một cách vinh hoa cho hai mươi lăm triệu con người.
 
Có nhớ chăng, hỡi gió rét thành Ba Lê?
Một viên gạch hồng, Bác chống lại cả một mùa băng giá
Và sương mù thành Luân Đôn, ngươi có nhớ
Giọt mồ hôi Người nhỏ giữa đêm khuya?
 
Đời bồi tàu lênh đênh theo sóng bể
Người đi hỏi khắp bóng cờ châu Mỹ, châu Phi,
Những đất tự do, những trời nô lệ,
Những con đường cách mạng đang tìm đi.
 
Đêm mơ nước, ngày thấy hình của nước
Cây cỏ trong chiêm bao xanh sắc biếc quê nhà
Ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vì Tổ quốc
Chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa.
 
Ngày mai dân ta sẽ sống sao đây?
Sông Hồng chảy về đâu? Và lịch sử?
Bao giờ dải Trường Sơn bừng tỉnh giấc ngủ
Cánh tay thần Phù Đổng sẽ vươn mây?
 
Rồi cờ sẽ ra sao? Tiếng hát sẽ ra sao?
Nụ cười sẽ ra sao?...
 
Ơi, độc lập!
 
Xanh biếc mấy là trời xanh Tổ quốc
Khi tự do về chói ở trên đầu.
 
Kìa mặt trời Nga bừng chói ở phương Đông
Cây cay đắng đã ra mùa quả ngọt
Người cay đắng đã chia phần hạnh phúc
Sao vàng bay theo liềm búa công nông.
 
Luận cương đến với Bác Hồ. Và Người đã khóc
Lệ Bác Hồ rơi trên chữ Lênin.
Bốn bức tường im nghe Bác lật từng trang sách gấp
Tưởng bên ngoài, đất nước đợi mong tin.
 
Bác reo lên một mình như nói cùng dân tộc:
"Cơm áo là đây! Hạnh phúc đây rồi!"
Hình của Đảng lồng trong hình của Nước.
Phút khóc đầu tiên là phút Bác Hồ cười,
 
Bác thấy:
 
Dân ta bưng bát cơm mồ hôi nước mắt
Ruộng theo trâu về lại với người cày
Mỏ thiếc, hầm than, rừng vàng, biển bạc...
Không còn người bỏ xác bên đường ray.
 
Giặc đuổi xong rồi. Trời xanh thành tiếng hát
Điện theo trăng vào phòng ngủ công nhân
Những kẻ quê mùa đã thành trí thức
Tăm tối cần lao nay hóa những anh hùng.
 
Nước Việt Nam nghìn năm Đinh, Lý, Trần, Lê
Thành nước Việt nhân dân trong mát suối
Mái rạ nghìn năm hồng thay sắc ngói
Những đời thường cũng có bóng hoa che.
 
Ôi! Đường đến với Lênin là đường về Tổ quốc
Tuyết Matxcơva sáng ấy lạh trăm lần
Trong tuyết trắng như đọng nhiều nước mắt
Lênin mất rồi! Nhưng Bác chẳng dừng chân.
 
Luận cương của Lênin theo Người về quê Việt
Biên giới còn xa. Nhưng Bác thấy đã đến rồi
Kìa! Bóng Bác đang hôn lên hòn đất
Lắng nghe trong màu hồng, hình đất nước phôi thai.

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012

Biết thế em lấy chồng - Lệ Khánh




Những ngày mưa Đalat
Chờ hoài không thư anh
Chắc lòng anh đổi khác
Tình yêu sao mong manh


Chuyện ngày xưa còn đó
Những vòng tay còn đây
Những phong bì nho nhỏ
Với lời thư mây bay

Em vẫn còn cất đủ
Từ những giòng giận hờn
Trọn đời em sẽ giữ
Dối lòng không cô đơn

Thư anh viết tha thiết
Sao bây giờ anh quên
Còn đâu lời âu-yếm
Ngày xưa dâng cho em

Ôi lòng dạ đàn ông
Mấy ai mà hiểu được
Biết thế em lấy chồng
Không yêu anh từ trước

Bây giờ chuyện lỡ rồi
Mà em thì thủy chung
Cầu xin đến trọn đời
Không còn yêu ai nữa.


Lệ Khánh

Thứ Năm, 11 tháng 10, 2012

Chuyện chiêm bao - Bùi Giáng



Chuyện chiêm bao (1)

Mông mông trời nước tán thành
Mưa thu cây cối cúi nhìn hoàng hoa
Hoàng hoa Khuê Nữ đậm đà
Sơ khai đậu khấu mặn mà tái sinh

Đi qua tuổi trẻ một mình
Giữa mùa hoa cúc thình lình rét run
Lá cồn khe khẽ nỗi buồn
Trần gian tưởng niệm cỗi nguồn tương lai
Ngồi bên bến, tựa gốc cây
Ngó chuồn chuồn lượn đầu ngày đầu hôm
Sầu Riêng, Măng Cụt hội đàm
Lái Thiêu hương mật chảy tràn môi nhau
Nhe răng thánh thót càu nhàu:
Anh đừng bóc lột mận đào hớ hênh
Cằn nhằn từ dưới tới trên
Từ sau tới trước ghi tên tuổi vàng
Tuổi vàng tên ngọc ngửa ngang
Trầm phù hạnh phúc chứa chan lệ ngà
Yêu đào từ mọc cành thoa
Ngần sương Thúy Đạm vừa sa dấu bèo

Chuyện chiêm bao (2)

Đêm đêm anh ngủ màn trời
Nằm trên chiếu đất dịch dời tủy xương
Tủy xương dời dịch tuyết sương
Trùng quan thu tóm về vườn giá băng
Mồ hôi sa mạc hằng hằng
Đổ ra thánh thót cản ngăn bốn mùa
Nắng mưa dù thiệt dù thua
Thiệt thua thù thắng thượng thừa thành thân
Bấy nay kẻ Việt người Tần
Bấy nay dưới nguyệt đếm gần đếm xa
Đếm lui đếm tới đời ta
Đếm từ mạt thế đổi ra thịnh triều
Bất ngờ dừng sững đến điều
Hồng hoang thái thậm hoang liêu dại khờ
Đầy vai địa lý chép tờ
Thơ về quá muộn tóc tơ điêu tàn
Trời màn đất chiếu hỗn mang
Sầu đi hỗn độn quá quan điệu chào

Chuyện chiêm bao (3)

Bất khả tâm giao bất khả nghì
Hỡi ôi thần phách thất uy nghi
Màn trời chiếu đất đêm ngày ngủ
Đường đất thôn làng năm tháng đi
Cố gắng trăm năm tìm kiếm mãi
Mỏi mòn nghìn mối thể thân ly
Đoạn trường từ đó thành số dzách
Ngao ngán bất ngờ ngọt một cây

Chuyện chiêm bao (4)

Bấy nay dưới nguyệt tưởng gần xa
Tượng thể chan hòa quỷ ghẹo ma
Thao thức bây chầy thơ dội mãi
Tuyệt vời từ đó mộng tuôn ra
Thịnh triều cơ sở tầm vô mịch
Chiến trận trường kỳ cứu thất tra
Những tưởng tầm sưu sương sái diện
Nào ngờ khai thác tuyết khuynh hoa
Ôi thôi mộng mỵ thần ly thánh
Bào háo vô năng tái lập tòa

Chuyện chiêm bao (5)

Tôi nằm khóc lóc bấy nhiêu bao
Bao bấy mà ra chẳng giọt nào
Lệ thắm u tồn sương tuế nguyệt
Xuân hồng trường tại tuyết ly tao
Mãn khai trực diện lan như huệ
Trào trướng quai nhai vũ tợ mao
Bước một mình đi riêng một bước
Bóng người ở cuối cõi tiêu tao

Chuyện chiêm bao (6)

Chút đau đớn đứng chút đìu hiu
Tùy thuận phồn hoa bước giấn liều
Mộng ảo liên tồn vô mịch xứ
Phù du liêu lạc khởi năng kiêu
Tầm sưu túy điệu buồn khôn tả
Trừ Khước Vu Sơn uổng quá nhiều
Em tưởng ở đời chẳng thấy thú
Tiền đường phó thác lạc linh phiêu

Chuyện chiêm bao (7)

Sương xuân về với nguyệt nguyên tiêu
Trúc thạch u trầm tỏa hắt hiu
Thảng sử thần ly kiêm phách lạc
Cầm bằng sự đổ dữ tâm xiêu
Chịu chơi gường gạo đỡ buồn chút
Gay cấn trầm phù trướng tịnh liêu
Số dzách đoạn trường là nhứt thể
Một cây phức tạp ấy muôn điều
Đười ươi giũ áo tình phong nhã
Khỉ đột trút quần tưởng Việt siêu
Thôi nhé từ đây tới đâu đó
Thanh lâu phồn thịnh ngọc tiên tiêu

Chuyện chiêm bao (8)

Nhứt chi nhứt nhật há Bồng Doanh
Thiên cổ phù trầm khởi phục sinh
Ngọc định xuy lai tồn lưu khúc
Kim đồng hóa tác tục phàm thanh
Phiêu bồng tâm sự phồn hoa tán
Lưu thủy phong sương thịnh tuyết thành
Mộng tưởng thiên niên tầm để sự
Hoa tàn thánh tức bất kham thinh
Nhứt thời thanh quyết giang đông mãn
Kỷ xứ phục hoài yến dự oanh

Chuyện chiêm bao (9)

Đêm nằm thao thức tới bình minh
Nửa khóc nửa cười quỷ hóa tinh
Ú ớ liên tồn vi diệu ngữ
Ầm ừ tục tiếp quái quỷ thanh
U căn ẩn đế vô tâm xứ
Đảo phụng điên hoàng hữu xưng danh
Tồn lý lao đao tiền diện khuếch
Mãn sàng nhiệt huyết khả kham thinh

Chuyện chiêm bao (10)

Chết đi sống lại là như thế
Bước lỡ đi lầm há chẳng nhe
Vạn kiếp khôn nguôi sầu lữ thứ
Nghìn thu khó hiểu chuyện tình quê
Em nghèo em khổ trăm năm lụy
Bữa đói bữa no vạn thuở què
Tê cóng tứ chi tim phổi cháy
Đổi thân thay thể ối ê chề

Chuyện chiêm bao (11)

Lá cây ngọn cỏ thật bơ vơ
Mỗi lúc gió về mới sởn sơ
Cúi rạp mình tung lên một lúc
Ngửa ngang lá dí xuống lô xô
Nhánh cành quấn quýt tình thắm thiết
Giông gió giập đè nghĩa tục thô
Tiếp tới cơn mưa tuôn xối xả
Phỉ tình hoan lạc lặng như ru

Chuyện chiêm bao (12)

Tình yêu như mộng thương như tiếc
Xúc cảm tợ tơ tóc tợ sầu
Ân nghĩa thâm trường ngày theo tháng
Buồn đau sâu thẳm nguyệt mờ sao
Đêm ngày tưởng niệm tâm như vượn
Nhảy múa hú vang sắc loạn màu
Viết mãi một bài thơ chẳng dứt
Dằng dai gọt dũa đẽo từng câu

Chuyện chiêm bao (13)

Rừng đêm lá rụng liên miên
Bên bờ suối ngọc nàng tiên một mình
Nàng về từ cuối chân mây
Giữa đêm nàng tắm suối này suối kia
Nàng có mặc áo mặc quần
- Đây là rất mực giữa rừng
Chẳng ma nào thấy, nàng ngần ngại chi
Cởi phăng quần áo ra đi
Suối rừng mát mẻ chờ nàng tắm cho
Chẳng ma nào ngó thấy đâu!
Ngại ngùng ngượng nghịu? Vì còn có tôi?
Nhưng tôi đâu phải là ma?

Chuyện chiêm bao (15)

Bàn chân em bước du dương
Vì em đi lúc gió đương bay về
Đường quanh quẹo lối ven khe
Xuống lên lớp lớp sơn khê dịu dàng
Xuống rừng em bước vào thôn
Viếng thăm thôn nữ thành thân láng giềng
Thôn làng từ thuở đầu tiên
Ước mơ thấy một nàng tiên về làng
Tôi từ khởi bước lang thang
Gặp bao tiên nữ muôn vàn tái lai
Tái sinh rất mực đầu thai
Hỏi tôi có biết một ai ấy là?
Ấy ai rất mực rườm rà
Ấy người ấy ngợm ấy là đười ươi?
Quanh năm rất mực biếng lười
Chờ tôi về tới là vui tưng bừng?
Bảo tôi lập tức theo chân
Dắt tôi đi khắp đường quanh xóm làng
Đường quanh ngõ quẹo âm vang
Chiêm bao mộng tưởng đá vàng đầu tiên
Gặp người thôn nữ Duy Xuyên
(Thôn nương Đại Lộc xe duyên Xuân Đài)
Nàng vội hỏi: - "ấy là ai?
Ồ anh Sáu Giáng! ấy ai nàng là?"

Chuyện chiêm bao (16)

Cát lầm ngọc trắng thiên thu
Gió băng trời bụi thổi mù bay theo
Bay từ phố thị giắc gieo
Tới thôn ổ những quanh queo con đường
Gặp người thôn nữ bờ mương
Suối khe nàng tắm du dương một mình
Lên bờ ngồi khóc lặng thinh
Không than thở những mối tình dở dang
Gió bay gió thổi dịu dàng
Ru nàng vào giấc mơ màng ngủ yên

Chuyện chiêm bao (17)

Ngủ yên bên lá cỏ chiều
Giữa trời thu mỏng gió dìu mây trôi
Ngủ yên bên suối bên đồi
Bên rừng thu tạnh bên người xót xa
Cát lầm ngọc trắng ố hoa
Bên đời thổn thức thiết tha bên người
Ngủ yên cây cỏ ngậm ngùi
Một giờ yên ngủ lấp vùi trăm năm
Tỉnh ra tìm lại chỗ nằm
Chốn xa xôi ấy đêm rằm trăng soi

Chuyện chiêm bao (18)

Nàng tiên ấy đã đi đâu
Đi mùa động đậy đi màu hương phai
Đi về ngày mốt ngày mai
Đêm tăm tối mộng đi dài dặm băng
Tôi nằm ngủ thấy dưới trăng
Đi về rất mực rất quen một nàng
Nàng đi trận gió thênh thang
Dẫn nàng đi khắp lang thang lối về
Lối về cố quận sơn khê
Làng thôn bao xiết cần kề bao xa
Gũi gần cũng thể mà ra
Tình thương xa vắng thiết tha bao từng
Chào nhau một bận nấu nung
Niềm đau xưa đã luống từng đã quen
Đầu xanh tư lự mấy phen
Mấy miền mấy cõi nhớ quên mấy lần
Thông đèo rừng núi suối ngân
Mây trời vấn vít hồng vàng mây bay
Tôi ngồi chắp mãi bàn tay
Chắp tình cây bút chép hoài bài thơ

Chuyện chiêm bao (19)

Em đi tháng rộng ngày dài
Em về tháng rộng nằm dài hơn năm
Mỏi chân duỗi cẳng em nằm
Ngủ yên sao mắt lệ đầm đìa tuôn
Đau thương không có cỗi nguồn
Hoặc là rất có vui buồn gọi nhau
Em đi rất mực sang giàu
Em về rất mực càng giàu sang hơn
Em đi chồng chất oán hờn
Tưởng như triều biển đang lồng lộng dâng
Lồng lên lộn xuống muôn phần
Dặm đường dằng dặc mỏi chân em về
Chào nhau như suối chào khe
Như rừng chào biển như khe chào rừng
Đằm đìa mắt lệ rưng rưng
Trầm phù xóa trước vui mừng một hôm
(Một hôm tim máu rải hàm
Quên đi quá khứ nhớ nàng tương lai
Nàng về hiện thể thiên thai
Bước trong hiện tại bước ngoài thời gian)

Chuyện chiêm bao (20)

Nước non mây trắng nắng vàng
Gió đưa đẩy lá vạn ngàn rung rinh
Người đi tiên nữ vô tình
Tuyết băng ngọc diện bất bình chuyện chi
Một hôm bất chợt người về
Giòng khe theo gót người về thăm tôi
Ro re suối ngọc núi đồi
Suối tuôn róc rách khắp nơi chốn nào
Nghìn phương một phút thao thao
Một giờ bất tuyệt chốn nào là nơi
Chốn em chốn chị bồi hồi
Chốn em mười sáu chồn ngồi thở ra
Môi cười răng nở ngọc ngà
Miệng cười môi nở ngàn hoa thắm hường
Hôn em một phút phi thường
Anh nằm chết ngất mùi hương muôn đời
Hôn em một phút pha phôi
Anh nằm chết giữa bầu trời dửng dưng
Tỉnh ra nửa sợ nửa mừng
Tận cùng gió núi trăng rừng tái sinh

Chuyện chiêm bao (21)

Tiếc vì em vẫn quá xinh
Mà tôi lẩy bẩy rung rinh tuổi già
Chiêm bao toàn thể ngọc ngà
Tôn lưu mặt đất tiên nga lập thành
Đi về bước chậm bước nhanh
Nghe mùa động đậy nhịp chân lưu tồn
Giật mình giật mẩy bôn chôn
Nỗi niềm thổn thức làng thôn bấy chầy
Tiếc gì tháng rộng ngày dài
Vì em muôn thuở tháng ngày chào nhau
Em cầm giỏ đi hái dâu
Còn tôi xách dép theo hầu sau chân
Một giờ cũng thể muôn năm
Muôn năm cũng thể trăm năm một giờ
Một giờ tặng một bài thơ
Bình minh khuê nữ đợi chờ hoàng hoa
Bài thơ thái thậm dao ca
Bài thơ thượng thặng sơn hà hiến dâng
Tặng em từng đã bao lần
Mà không biết thật tử phần ở đâu
Tận cùng gió gác trăng lầu
Tái sinh rừng biển buồn rầu trăm năm

Chuyện chiêm bao (22)

Đi về phố thị tìm em
Tìm em rừng biển chênh vênh thị thành
Trang đời em giữ quá xanh
Một chiều man dại nhìn anh đợi chờ
Thấy em như thể hững hờ
Thấy tôi như thể nửa chờ nửa không
Thị thành sắp bước vào đông
Thành thân băng tuyết phiều bồng xuân xanh
Chuyện chiêm bao (23)
Mặt trời mang chở đi đâu
Một trời băng tuyết trên đầu mang đi
Mặt trăng mỉm miệng thầm thì
Trăng mùa thu mọc cũng vì tình em
Mặt trời mang chở trăng đêm
Vào sương băng tuyết tùy em não nùng
Tình yêu có lẽ mông lung
Chết từ muôn một song trùng tái sinh

Chuyện chiêm bao (24)

Bất ngờ em giết người anh
Vô tình bất ý ai đành biết đâu
Éo le có lẽ dài lâu
Khéo vô duyên bấy là đầu hay đuôi
Sự tình kể ngược kể xuôi
Khẩn trương vô cớ sụt sùi vô căn
Oái oăm rất mực thường hằng
Toi đâm đấm đá ôi chèng đét ôi
Ngẫm ra cho kỹ càng chơi
Kỳ càng kỳ cục ba rơi cũ càng
Đời xiêu đổ lộn đường đi đứng
Nguồn xưa đâu anh lững thững tìm về
Gặp em tưởng gặp tình quê
Nào ngờ cố quận chán chê anh rồi
Bờ khe anh trở lại ngồi
Nhìn chuồn chuồn múa bốn trời ba con
Một mai một cuốc lại còn
Cần câu cũng một méo tròn hử em
Tròn hay méo tùy em nhận định
Méo hay tròn đủng đỉnh đong đưa
Giờ trò ma quái thốt thưa
Quỷ thần số dzách thượng thừa một cây

Chuyện chiêm bao (25)

Phi thường thánh nữ thở dài
Thần tiên thái thậm thiên thai bực mình
Đầy vơi đắm đuối tâm tình
Em xinh hơn cả thiên hình đã xinh
Dã man là cái giai nhân
Thuyền quyên mọi rợ tưởng gần tưởng xa
Em từ thiếu nữ bước ra
Thành thân thục nữ tên là thuyền quyên
Mang đêm mỹ nữ chênh vênh
Em làm đắm đuối dưới trên bao người
Mỹ nhân cách điệu tuyệt vời
Giai nhân từ đó càng vời tuyệt hơn
Phi thường thánh nữ thở than
Tiên nương gào thét giậy tràn tiếng kêu
Bực mình gió thổi qua đèo
Hỡi ôi nhan sắc bọt bèo thiên thu
Hỡi ôi mỹ nữ trầm phù
Hồng nhan bạc mệnh tuyệt trù cổ kim
Tôi về nghe vọng sơn xuyên
Cô em mọi nhỏ tự tiền kiếp qua
Mời em xơi một chén trà
Tòng lai giai mính giang hà giai nhân
Em đi bước với hai chân
Miệng em đầy đủ thành phần hai môi
Trăm năm dâu biển cõi đời
Em nằm duỗi dọc dưới trời ngủ yên

(Giữa đêm Noel 1996)

Thứ Tư, 10 tháng 10, 2012

MÙA THU TRONG CÔNG VIÊN KONYA - Vũ Anh Sương

Mây bay lên đồi
Lộ khoãng trời xanh thẳm
Lúa đã gặt rồi
Rạ trơ vùng đất trống
Em nỡ ra đi ..

Dù cơn mưa đầu mùa đã qua chưa trở lại
Nước sông đau trơ những đụn cát vàng
Dù lụa vẫn bay dưới trời nắng cháy
Tiếng ve rên thắt thẻo phượng cổ thành
Anne ơi! Anh vẫn thấy trên những lối đi đầy cỏ gai và sỏi cuội
Đầy hoa dâm bụt vàng và trong đôi mắt đàn sẻ tinh ranh
Xác hoa giấy tím ngổn ngang cùng đất đá ong
Mùa thu âm thầm về trong công viên Konya
Âm thầm về trên tàn cây dầu bóng
Tình thu mênh mông.

Dù trên chóp núi xa xăm lưng tràn thương tích
Nơi thung lũng cỏ sầu vì những đám mây nimbostratus, stratus cumlus, cululonimbus - mây cho thủy sa- còn mãi lênh đênh ngoài hải đảo
Dù rừng xanh mõi mắt đợi chờ
Ngói cổ tháp cong veo như tàu lá
Anne ơi! Anh vẫn thấy mùa thu về trên nhành kè trong công viên Konya
Mắt mù điện gãy
Bàn chân thu hoang mang.

Dù trong lòng cầu héo
Khi tiếng chuông nhà thờ báo hiệu giờ tan lễ người lính trẻ ghìm súng đăm đăm hồ nghi những đám lục bình
Dù dưới phố bước chân đời rộn rã
Trong lòng thư viện người quản thủ già cặm cụi ngồi chép thơ tình quên bao ngày tháng
Anne ơi! Mùa thu vẫn về trên tay người phu quét lá vàng nhánh tua xương xẩu
Mỗi sáng mai hồng lết lê cán chổi cùn quét tan những lá ưu phiền trên nếp trán công viên
Mỗi chiều âm u gom đốt cỏ khô thắp nhang sưởi tim thành phố
Mưa thu lăn dài trên má cóp nhăn
Khói thu xui lòng vương vấn.

Anne ơi!
Sáng nay cánh chim âm thầm trở lại công viên
Ngó chiếc lá ngô đồng âm thầm rơi trên vỉ sắt
Chim thôi hót huyên thuyên
Lá úa lòng tan nát
Anne có nghe bước con thú rừng trở lại hang xưa
Soi mặt buồn trên dòng suối
Nước cuốn phăng bao bóng hình thân yêu
Mà lòng còn thương tích.

Anne có thấy vạt nắng ngậm ngùi vắt ngang tàn cây gãy
Mùa thu vùi phố cơn ho
Công viên không ghế đá
Tình yêu không hẹn hò.

Những úa lá rơi rơi thềm vị quốc
Là tháng ngày rụng xuống vai đau
Sao vẫn hoài cô độc
Đêm nằm đếm mỏi những vì sao.

Khi quê hương như là niềm khốn nhục
Và gia đình như một vết thương
Anh phải sống cho những người đã chết
Cho những danh từ loáng máu xương!

Anne ơi!
Sáng nay giọt sương long lanh rơi giữa lòng phố vong thân
Giữa những thứ hề và đà điểu
(Những chính khách triết gia tháp ngà lăng miếu)
Của một thành phố không biết ăn năn
Đời đời tôi mọi
Anh lắng nghe mùa thu về trong công viên Konya
Chân khua lòi tói
Tóc thu hiu hắt
Mắt thu man mác bầu trời.

Sao em vẫn hoài xa anh?
Sao anh vẫn hoài xa lạ
Tình còn khói mong manh
Đời còn tê thớt cá
Mơ mãi mộng công hầu!

Anne ơi! Sao vẫn hoài cô độc!

Mùa thu Konya
Đầm đìa khát vọng
Có tiếng nói nào chưa nói ra
Như tiếng rống còn nằm im trong cổ họng.

Một mai anh về hướng núi
Biệt mù tăm
Có bao giờ Anne dám nói (yêu anh)
Như yêu tận cùng, sự chết?!

Bis
Trong tận cùng sự chết
Sự sống mới hồi sinh
Trong hố huyệt bình minh
Tình yêu Anne bất diệt..


VAS

Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012

Xin hãy đến - Châu Thạch



 Xin hãy đến Trường Sơn một bận
Để biết rừng đang rỉ máu thương đau
Biết màu xanh đã thay sắc đổi màu
Cây cụt gốc, nhựa thành dòng hoen ố.
 
Xin hãy đến Trường Sơn nhìn tận chỗ
Rìu và cưa băm nát cảnh đại ngàn
Đường con lươn xé nát núi băng ngang
Và cổ thụ hai bên đều gục chết.

Xin hãy đến Trường Sơn nhìn mỏi mệt
Những máy sàn, máy múc khai thác vàng
Những mảng đồi thuốc nổ xới tan hoang
Và chất độc Sy-A-Nua đầy suối.

Núi ung thư cây trên đầu trọc lóc
Gổ tuyệt dòng, giống tạp chiếm giang sơn
Ngước lên cao khói thuốc nổ đen vờn
Nhìn xuống thấp nước đãi vàng đỏ quạch.

Bọn sơn tặc luồn rừng trăm ngóc ngách
Máu thực dân quyết ngậm ngải tìm trầm
Bước chân thù dày xéo cả sơn lâm
Và cấu kết bọn vua rừng, vua núi.

Xin hãy đến nghe tiếng rừng buồn tủi
Nghe lòng khe vách núi khóc đêm ngày
Nghe thú rừng thảm thiết tiếng bi ai
Và nghe cả tiếng lòng ta tự trách ./.

CT
         

Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2012

Tạm biệt Huế - Thu Bồn



“Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ
Chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu
Những lăng tẩm như hoàng hôn
Chống lại ngày ngày quên lãng
Mặt trời vàng và mắt em nâu

Xin chào Huế một lần anh đến
Để ngàn lần anh nhớ trong mơ
Em rất thực nắng thì mờ ảo
Xin đừng lầm em với cố đô

Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
Nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền
Nón rất Huế mà đời không phải thế

Mặt trời lên từ phía nón em nghiêng

Nhịp cầu cong và con đường thẳng
Một đời anh tìm mãi Huế nơi đâu
Con sông dùng dằng con sông chảy ngược
Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu

Tạm biệt Huế với em là tiễn biệt
Hải Vân ơi xin người đừng tắt ngọn sao khuya
Tạm biệt nhé với chiếc hôn thầm lặng
Anh trở về hoá đá phía bên kia”.
(Huế, 1980)
Thu Bồn

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012

THU ĐÃ PHỐ - Đàm Lan



 

Hà Nội bây giờ đẹp lắm phải không em
Thu đã phố đã hong vàng lên ruộm
Phiến lá nghiêng giữa lưng trời uốn lượn
Dợn khẽ khàng trên hương tóc người qua
 
Hà Nội mơ màng trong mắt phố người xa
Như một nét yêu kiều trên bức vẽ
Chút chênh vênh nắng như vờn rất nhẹ
Gió như cầm hương dại ấm vào tay

Cốc bia vàng góc phố vẫn nghiêng say
Cho mắt thả vào men mùa ngơ ngác
Ngỡ tiên ông phất trần trên gót hạc
Vẽ một vòng hoa mộng giữa ngàn xanh

Em có hờn khi mắt lá long lanh
Cho một khắc chiều như vào hoang định
Tiếng chuông xa khoác lên ngày u tịnh
Cánh sâm cầm gọi gió cuộn chiều đi

ĐÀM LAN

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012

Đôi Dép: Bài thơ tình khác lạ - Châu Thạch



Đôi Dép.
Nguyễn Trung Kiên

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẽo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc nầy phụ thuộc ở chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc nầy chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bênh cạnh đã có người thay thê
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắn khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó nhau vì một lối đi chung

Hai mãnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia ./.

Lời bình:  Châu Thạch

Đôi dép là một vật rất tầm thường dùng đễ mang dưới chân, nhưng với tâm hồn thi sĩ, đôi dép trở thành đối tượng đễ viết thành thơ, và qua lời thơ xúc tích, đôi dép lại trở thành tình yêu chung thủy gắn bó keo sơn. Nhà thơ Nguyễn Trung Kiên không nhân cách hóa đôi dép. Đôi dép vô tri vẫn được tác giả giữ nguyên như chính nó, nhưng tác giả lại biến cái vật vô tri kia thành vật đầy ý nghĩa cao đẹp, lại biến cái tầm thường kia mang đầy đủ nhân cách của con người, của những cặp tình nhân sắc cầm hòa hợp. Qua đôi dép tác giả đã gởi tiếng lòng của mình, bày tỏ với người yêu những ước ao, những kỳ vọng, những hứa hẹn một tình yêu cao thượng ở đời. Như tác giả đã viết, đây là“ bài thơ đầu tiên anh viết cho em’’ và bài thơ tình đầu tiên ấy không dùng trăng, sao, mây , nước để ru hồn người đẹp mà lại đề cập đến một vật rất tầm thường: Đôi dép. Bởi vì:
                      Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
                      Những vật tầm thường cũng viết thành thơ.
Hai chiếc dép đã được nhà thơ giới thiệu rằng“ chẳng rời nửa bước’’ và“ cùng gánh vác những đường xuôi ngược’’,Không  những thế, khi“ lên thảm nhưng’’ khi“xuống cát bụi’’, khi bị“ người đời chà đạp’’ thì hai chiếc dép vẫn:
                        Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
                        Số phận chiếc nầy phụ thuộc chiếc kia.
Người ta thường nói đôi dép cũng có số, và trong bài thơ, Nguyễn Trung Kiên cũng dự trù cho đôi dép một số phận nghiệt ngã như con người, số phận một ngày kia kẻ mất người còn. Lúc đó thì dép có thể được người đi thay chiếc khác, nhưng đôi dép bây giờ không còn là đôi dép nữa mà chỉ là hai chiếc dép giống nhau. Hai chiếc dép giống nhau chưa từng “ nẽo đường xuôi ngược’’chưa từng“ bước cùng mòn không kẻ thấp người cao’’mà bây giờ song song bên nhau thì đương nhiên là bước đi khập khiễng và người đi sẽ nói rằng“ Hai chiếc nầy không phải một đôi đâu’’.
  Bài thơ đến đây được chuyển ý một cách thú vị. Nhà thơ Nguyễn Trung Kiên đã tạo một bất ngờ thật là ngoạn mục. Bốn khổ thơ trên được nói quanh co về đôi dép, nâng đôi dép lên ở đỉnh cao của sự chú ý, để rồi đột nhiên tác giả đem ví đôi dép với tình yêu chúng ta:
                          Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
                          Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
                           Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
                           Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh.
Đôi dép vô tri nhưng con người có hồn. Đôi dép giống con người ở chổ khi vắng nhau thì “ Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía’’ nhưng khác con người ở chổ “ Dẫu bênh cạnh đã có người thay thế. Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh’’.
Từ khổ thơ nầy, lời thơ trở nên dồn dập, ấm áp, đầy ắp yêu thương, khắn khít nồng nàn như chính hơi thở của tác giả được gởi vào đây, dầu tác giả viết về mình hay về đôi dép:
                      Đôi dép vô tri khắn khít song hành
                      Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
                      Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
                      Lối đi nào cũng có mặt cả đôi.
Đây là lời thề son sắc của tác giả, là ước vọng của tác giả gởi đến người yêu, lấy đôi dép để tá khách lòng mình, dùng cái vô tri đễ gởi vào đó những đạo lý của tình yêu chân chính, nó như cái đinh đóng vào cột, chắc hơn lời thề, bền hơn lời hứa hẹn và mơ ước cho sự trọn vẹn trong tình trường mà con người phải làm dược, làm bằng và hơn đôi dép vô tri kia. Bốn câu thơ nầy chẳng khác chi bốn lời tuyên thệ trước bàn thờ tình yêu, trước bàn thơ ông tơ bà nguyệt vậy. Qua khổ thơ kế tiếp tác giả bày tỏ một tình yêu đích thực mà mọi sự khác biệt không làm giảm đi khối tình gắn bó:
                Chẳng thể thiếu nhau trên bước đường đời
                Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
                Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
                Gắn bó nhau vì một lối đi chung.
Ở vế cuối, bài thơ được kết thúc như một lời thề đồng tử, một tuyên ngôn của những kẻ yêu nhau bằng một thứ tình yêu lớn mà những thiên tình sữ còn lưu lại trong đời. Hai đôi dép, hai khoảng đời, hai linh hồn cùng thể hiện một cái hai khắn khít, đi song song nhưng lòng thì hiệp một, đồng sống đồng diệt vì không thể thiếu nhau:
                  Hai mãnh đời thầm lặng bước song song
                  Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
                  Chỉ còn một là không còn gì hết
                  Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia.
Tác giả Nguyễn Trung Kiên thật là tài tình khi viết bài thơ tặng em. Bài thơ tặng em là bài thơ tình. Thơ tình mà lại dùng đôi dép tầm thường để thể hiện cho tình thì thật là khó, nhưng ngược lại cái đôi dép tầm thường đó lại làm cho bài thơ trở nên tuyệt tác, phản chiếu được cái thâm thúy trong cuộc tình sâu đậm gắn bó cùng nhau. Bài thơ chỉ tả đôi dép mà không khô khan, nói về tình mà không rên rỉ, ý nghĩa xúc tích, âm điệu hài hòa, giọng văn nhỏ nhẹ đúng là lời tình tự trang nghiêm mà âu yếm. Quả “Đôi Dép’’ là một bài thơ tình khác lạ ./.
                                                                 Châu Thạch