Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2012

Phấn son - Vũ Anh Khanh



gởi Kim Chi (*)
Ai điểm trang mà em phấn son?

Nắng ngày chưa ngã hoa tàn rụng
Bụi chiếm kinh thành tủi lá non
Thế thân lạc lõng bờ niên thiếu
Trán thẹn mây cao nợ chửa tròn

Tuổi trời dệt mộng trong thành cũ
Nhớ vạn người đi dạ sắc son
Nhịp đời ngơ ngác rung rinh sóng
Phơ phất đào xuân, mai héo hon

Mắt vương tóc mướt người con gái
Khép nép hài trinh lối cỏ mòn
Ngại ngùng muốn bảo vào tai nhỏ:
Ai điểm trang mà em phấn son?

Trâm vàng lỏng khỏng trêu tình bướm,
Áo trắng an ninh giữa lũy đồn
Đành quên những kẻ ngoài sương gió
Kiếm vạch tim sâu viết chữ Hờn

Nghe chăng cô gái đô thành nội?
Chinh chiến ba năm trống dập dồn
Cờ son phất gió ngoài quan ải
Xuân đến thanh bình, xuân đến luôn

Ngàn mây nhè nhẹ trôi duyên dáng
Dặm trắng rừng mai, máu đỏ ngòm
Bóng ai múa giáo ngoài sương gió?
Nhắn hỏi giùm xem biết mất còn

Hỡi cô gái khép đôi tà áo
Xuân nhật đăng lâu vọng cố nhân
Chàng trai phong nhã ngày xưa ấy
Đã bỏ tình riêng theo nước non

Bẽ bàng soi sắc gương Tư Mã:
Ai điểm trang mà em phấn son?
Làm sao nghe nhạc biên thùy nhỉ?
Đỡ nhớ lòng nhau, bớt mõi mòn

Hương dâng bẻo lẻo chim trời hót
Pháo tịt ngòi xuân, súng nổ giòn
Quê hương lạnh rợi mùa binh lửa
Muôn vạn người đi dạ sắc son

Nghe chăng cô gái đô thành nội?
Áo trắng an ninh giữa lũy đồn
Xuân sang rấm rức sầu quê tổ
Ai điểm trang mà em phấn son?


(*) Bài này tác giả làm tặng cô Kim Chi là con một chủ tiệm vàng
ở chợ Bến Thành thời bấy giờ, trong khi đang đi kháng chiến chống Pháp

** Vũ Anh Khanh - Cây bút hàng đầu của dòng văn chương tranh đấu miền Nam 1945-1954

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét