Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2012

Đợi khách - Nguyên Sa




Em đứng lẫn bên góc hè phố vắng

Như loài hoa hoang dại trong rừng sâu

Màu da tơ bóng tối ngả u sầu

Đôi mắt đẹp từng cánh sao tắt lịm

Em đứng đợi một người không hẹn đến

Bán cho người tất cả những niềm vui

Chút tình hoa còn lại thoáng hương phai

Em dâng cả làn môi khô nước ngọt

Trong đêm mỏi hàng mi mờ khẽ ướt

Má phai duyên trên gối đẫm thẹn thùng

Ấp mặt bên người lạ, lạnh mênh mông

Bàn tay nhỏ thẫn thờ như lạc lõng

Em đứng lẫn bên góc hè phố vắng

Nghe đêm tàn làm lạc khách tìm vui

Đôi tiếng giầy khua vắng tắt xa xôi

Làm vỡ nốt cả đôi niềm tin tưởng

Người khách lạ đêm lạc loài không chọn hướng

Bước đảo say làm vỡ nát màu trăng

Em chờ mong như đợi một âm thầm

Tình sầu tủi pha chút men rượu cặn

Đã lâu rồi vết thời gian trĩu nặng

Từ lần đầu bàn tay trắng đàn mơ

Nhận tiền cho bên nếp gối chăn thừa

Em đã khóc, lòng hoa sầu nát nhụy

Đêm gần tàn em ơi người gái đĩ

Đợi trong khuya, bến vắng ngủ say rồi

Nhìn ánh đèn vương lại cửa nhà ai

Rồi kéo vội khăn quàng trên vai lạnh…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét