Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2012

Nhỏ bạn ngày xưa - Kha Tiệm Ly


Ngày lớn ròng hai lần con nước,
Mi nhỏ chưa cong, tóc nhò chưa dài.
Vú cau thẹn nằm sau áo ướt,
Ta nợ cái nhìn lúc tuổi mười hai!


Giã biệt nhỏ ta lên thành đi học,
Để nợ bãi bồi, để nợ dòng sông.
Không ai chọc, mà sao nhỏ khóc?
Làm bông bần rơi trắng mênh mông.!
 
Một hạ ta về thăm sông cũ,
Tóc búp bê, giờ óng ả mượt mà.
Đinh áo chẻ cao, khoe chút da trắng muốt,
Thêm một lần ta nợ áo bà ba!
 
Hàng rào thưa ngăn nhà ta, nhà nhỏ.
Mà xem như cách mấy dòng sông.
Ai giả bộ đem áo ra phơi gió,
Để nhìn nhau, má nhỏ ửng hồng hồng.
 
Theo lốc xoáy, ta thành thân viễn xứ,
Cây bần xưa buồn bã đón ta về.
Vắng ai đó bên dòng sông năm cũ,
Mấy bông bần theo gió rụng lê thê.
 
Mười tám tuổi, nhỏ tay bồng tay bế.
Bởi con bướm vàng đậu nhánh mù u.
Ta chết lặng, nhỏ nhìn ta ứa lệ,
Ta nợ nhỏ rồi, ánh mắt thiên thu!

           KTL

5 nhận xét:

  1. Bài thơ chất chứa nỗi buồn man mác, bâng khuâng. Những tình cảm trai gái thời trẻ thơ thật vô tư, trong sáng mà nó lại gợi cho ta nhớ thật nhiều và khó quên. Trong chúng ta không ít người đã từng trải qua một thời ngây thơ , vụng dại nhưng cứ giữ mãi những kỷ niệm ấy cho riêng mình không ai dám nói.
    Cám ơn Kha Tiên sinh đã nói dùm
    Bài thơ thật hay, thật cảm động.
    Lê Hoài Tông

    Trả lờiXóa
  2. THIÊN THU
    (Cảm tác từ bài NHỎ BẠN NGÀY XƯA. Kính tặng Kha ts và quí bạn đọc báo DD)

    Một khúc sông quê cho bồng bềnh ký ức...
    Một thoáng hương bần...nhớ quay quắt mối tình thơ...
    Một chút ..trắng thôi..tim bỗng dạii khờ
    Một giọt nước mắt em...ta ngàn năm ôm nợ...
    Quỳnh Hoa

    Trả lờiXóa
  3. Nếu có dịp được vinh hạnh diện kiến Kha Thi Sĩ, tôi chỉ dám giơ hai ngón tay thành hình chữ V rồi nói Nhỏ bạn ngày xưa. Thế là đủ rồi. Bài thơ qúa đẹp. Đẹp ý, đẹp tình, đẹp ngôn ngữ, đẹp một cung buồn thoang thoảng điệu Nam ai. Xin nhận của đệ này một lời Khâm phục.
    Vũ Thiện Khái

    Trả lờiXóa
  4. Bài thơ của thi sĩ Kha Tiệm Ly là kỷ niệm thật đẹp với NHỎ BẠN NGÀY XƯA thuở ấy. Một tình yêu rất trong sáng, rất thơ ngây, mà cũng ngồ ngộ.

    “Vú cau thẹn nằm sau áo ướt,
    Ta nợ cái nhìn lúc tuổi mười hai!”

    Ngồ ngộ như ta mắc nợ em khi nhìn em từ thuở mười hai đến khi gặp lại em đã tay bồng tay bế.

    “Mười tám tuổi, nhỏ tay bồng tay bế.
    Bởi con bướm vàng đậu nhánh mù u.
    Ta chết lặng, nhỏ nhìn ta ứa lệ,
    Ta nợ nhỏ rồi, ánh mắt thiên thu!”

    Lời thơ thật giản dị nhưng lôi cuốn và đầy cảm xúc cho người đọc…
    Xin cảm ơn Kha tiên sinh rất nhiều về một bài thơ thật hay.

    Nguyễn Chinh

    Trả lờiXóa
  5. Vú cau thẹn nằm sau áo ướt,
    Ta nợ cái nhìn lúc tuổi mười hai!

    Đinh áo chẻ cao, khoe chút da trắng muốt,
    Thêm một lần ta nợ áo bà ba!

    Ta chết lặng, nhỏ nhìn ta ứa lệ,
    Ta nợ nhỏ rồi, ánh mắt thiên thu!

    Chuyện tình của Kha lão có ba cái nhìn: Một la nhìn "vú cau", là cái nhìn tò mò của tuổi thơ, thấy "của nhò lạ hơn mình" (!) nên nhìn mà không có ấn tượng tình dục; thừ hai là nhìn "da trắng nuốt" sau đinh áo bà ba. Cái nhìn nầy của tuổi dậy thì nên có nghiêng về tình dục nam nữ; cuối cùng là nhìn ánh mắt "nhỏ ứa lệ" để buồn , đau đi vào thiên thu không bao giờ quên. Đây là cái nhìn chững chạc của một tình yêu thật sự!

    Kha lão đã dũng cảm nói thật tậm trạng mình, với tình cảm hết sức đời thường và thực tế. Tui cũng như dzậy, cũng đã nhiều lần nhìn những cai mà Kha lão đã nhìn! mà tui không dám nói đó thôi

    Bài thơ trên văn từ hết sức bình dị:

    "không ai chọc mà sao nhỏ khóc?". đó là câu hỏi của "cu tí "nói với người bạn gái nhỏ khi sắp sửa "lên thành" học. thật trẻ con, đơn sơ mộc mạc chứ không phải hoa mỹ như " mượn gió đời mà bám gót chân em" (hihi)

    Từ "lên thành" (thay vì "lên thành phố")cũng là từ ở dưới quê thường xài; từ "nhỏ" là tiếng gọi của mấy "cu tí" thường gọi bạn gái dưới quê.

    Bài thơ mộc mạc mà gây nhiều cảm xúc, có nhiều câu thật giản đơn mà "nhức nhối" lắm:

    "Ngày lớn ròng hai lần con nước,
    Mi nhỏ chưa cong, tóc nhò chưa dài.
    Vú cau thẹn nằm sau áo ướt,
    Ta nợ cái nhìn lúc tuổi mười hai!"

    "Không ai chọc, mà sao nhỏ khóc?
    Làm bông bần rơi trắng mênh mông.!"

    "Vắng ai đó bên dòng sông năm cũ,
    Mấy bông bần theo gió rụng lê thê."

    "Mười tám tuổi, nhỏ tay bồng tay bế.
    Bởi con bướm vàng đậu nhánh mù u.
    Ta chết lặng, nhỏ nhìn ta ứa lệ,
    Ta nợ nhỏ rồi, ánh mắt thiên thu!"

    Câu nào cũng đơn giản, không sáo ngữ mà làm người đọc như hòa vào tình cảm của tác giả

    Tui vốn ganh tài với lão Kha từ nhỏ, nhưng đọc bài nầy cũng nên khen lão một tiếng: Bài thơ tuyệt cú mèo!

    xương rồng sa mạc

    Trả lờiXóa