Thứ Ba, 31 tháng 7, 2012

MIỀN TRUNG - Nguyễn Quốc Việt


Bài thơ đạt giải nhất Tạp chí Sông Hương năm 1996-1997

Nguyễn Quốc Việt (phải)

Miền Trung

Cái thắt đáy lưng ong của thân hình đất nước

Cái đốt sống

Chịu áp lực của cả bầu trời và mặt đất

Cái gì xanh thì xanh đến nhói lòng


Miền Trung

Cái lưng ong đẹp như ca dao mà cứ phải gồng lên để sống

Đất cằn cỗi

Đẻ ra lúa ít hơn là khoai sắn

Và con người phải vắt kiệt mình đi

Người miền Trung có tình yêu như lửa

Dù sức nóng napan cũng chẳng thấm gì

Các nhà thơ miền Trung vắt linh hồn mình thành câu chữ

Nên khi có máu lệ thấm vào thơ

Và thơ ấy thấm ngay sâu vào đất

Ở miền Trung, cái làm tôi nhớ nhất

Là mắt em đen tròn như lỗ đen

trong vũ trụ

Với sức hút làm cong ánh sáng

Miền Trung oằn mình

Trong gió Lào, cát nóng

Miền Trung ân tình

Hàng triệu người lính đi qua không ai quên

Cả những liệt sĩ Trường Sơn

Cũng chọn nơi này làm đất sống

Huế tháng 7/1996

Nguyễn Quốc Việt

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét